Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026
NHỚ BỌ MẠ
Nhân ngày cải táng mộ phần của Bọ Mạ ( 23 tháng 2 Bính Ngọ (10/04/2026) ), hai con không về dự được xin gởi nén hương lòng đến Bọ Mạ ở cõi xa. Luôn cầu nguyện hương linh Bọ Mạ sớm ở cảnh giới Di Đà Cực Lạc.
NHỚ BỌ MẠ
Xưa con cháu nương tâm từ
Bọ MạLuôn hiền hoà giúp đỡ cả
yêu thương
Xa Người mãi mà lòng hằng mong
tưởng
Cả xóm giềng hoài nặng nghĩa
tình vương…
Sống thanh lương vị nghĩa có
trước sau
Giữ đạo hiếu như giữ gìn
diện mạo
Để an lòng Người hơn cả nguyện
cầu
Gia đình chúng con nay thời
xin gởi
Việc cải táng đưa về nơi đất
mới
Cầu Bọ Mạ cùng đồng tâm hoan
hỷ
Từ Gò Dưa đến An Lạc Garden
SaLa
Nơi đất mới mong Người nương
thân nghỉ
Những kỷ niệm thiếu gì trong
ký ức
Tình thương vô bờ Bọ Mạ
dành cho
Phải giữ lấy lòng mà hay vượt
khó
Lấy nghĩa nhân cõi thế để
nương nhờ
Bọ Mạ từ nay đã đẹp mộ phần
Thế gian luôn xứng đáng, lẽ
sống chân
Gia đình nội ngoại muôn đời tạc dạ
Thịnh vượng bình yên sẽ
mãi vang ngân
Nay con cháu tâm đồng xin
kính nguyện
Bọ Mạ về chốn Phật cõi tịnh
yên
Trả lại nơi đây công đức phước
điền
Cõi tịnh yên, cõi trần mãi
mãi viên…
Bình Thạnh, 10/04/2026
Con Minh Đạo (Kính đề)
Xa Người mãi mà lòng hằng mong tưởng
Cả xóm giềng hoài nặng nghĩa tình vương…
Giữ đạo hiếu như giữ gìn diện mạo
Để an lòng Người hơn cả nguyện cầu
Gia đình chúng con nay thời xin gởi
Cầu Bọ Mạ cùng đồng tâm hoan hỷ
Từ Gò Dưa đến An Lạc Garden SaLa
Nơi đất mới mong Người nương thân nghỉ
Tình thương vô bờ Bọ Mạ dành cho
Phải giữ lấy lòng mà hay vượt khó
Lấy nghĩa nhân cõi thế để nương nhờ
Thế gian luôn xứng đáng, lẽ sống chân
Gia đình nội ngoại muôn đời tạc dạ
Thịnh vượng bình yên sẽ mãi vang ngân
Bọ Mạ về chốn Phật cõi tịnh yên
Trả lại nơi đây công đức phước điền
Cõi tịnh yên, cõi trần mãi mãi viên…
Con Minh Đạo (Kính đề)
Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026
CÁC VỊ LA HÁN CHÙA TÂY PHƯƠNG
Phật Pháp nhiệm mầu hiện khắp phương
Tây Phương La hán viếng chùa vương
Lại ngẫm đây là nơi cõi Phật
Bần thần các vị nét sầu vương
Thân trần hiện rõ dáng cùng tay
Khổ luyện công phu với xác gầy
Thiền môn được thoát từ đôi mắt
Vẫn mãi thời gian vạn thuở nay
Những nét thân thô đời tưởng xệch
Suy cùng pháp khổ cõi luân hồi
Thì đây rõ hiện đời khô héo
Khai giảng nhân trần… vốn sục sôi
Cử chỉ vương sầu dường để lại
Vòng tròn kiếp lụn cả phôi non
Biểu hiện tu tròn tai quá gối
Bình yên ngồi đó có chi buồn
Tịch tĩnh không gian rõ lặng yên
Nhìn ra khắp chốn dậy quanh miền
Tận cùng khốn khổ nhìn nhân loại
Thảy chúng đang chìm chốn thảm đen
La Hán còn đây hiện vẽ người
Ngàn thương chúng khổ dưới lưng trời
Vẫn thế thong dong nào vội vã
Lặng yên thơm ngát chẳng nào hôi
Còn đây mặt cúi ngoảnh về sau
Tựa hỏi nhân quần thấy vực sâu
Trầm ngâm hỏi cả cần chi đáp
Qua thời hiện rõ dáng mày chau
Tinh tấn công năng cầu kiến Phật
Thoát vòng trần tục giải trầm luân
Điều chi vạn cảnh đầy cơ khổ
Các vị hiện đời giáo thế nhân
Kẻ tạc tượng nầy hỏi ở đâu?
Dấu xưa hiện thế ngẫm vài câu
Bao nhiêu tượng tạc theo công hạnh
Gióng cả tình nầy Phật tánh trau
Dù dòng phiêu bạt trùng giông bão
Tâm sự miên man chuyện giữa đời
Người xưa để lại lưu dòng máu
Khổ cực nào yên cảnh đứng ngồi
Tất thảy người xưa còn gánh nặng
Quí vị một thời cụ Nguyễn Du
Gây dựng cơ đồ, còn nhíu trán
Nhìn thương đời đó giúp gì đâu
Ngẫm kỷ cha ông từng một thuở
Chịu đắng nuốt cay dìm một chỗ
Hoài mong thay đổi thúc bên sườn
Chẳng thấy bình minh toả ánh dương
Xuôi dòng lịch sữ vẫn bên ta
Gắng giữ tinh thần gốc sữ ra
In như thể hiện trên thân tượng
Cái mốc thời gian phủ khói tà
Tượng còn La Hán chốn Tây Phương
Khắp ngã hân hoan tựa tiếp đường
Hân hoan tượng ấy dường tươi lại
Cái cảnh chiều dần chẳng khói sương
Tiền nhân vạn thuở hình xưa cũ
Ngàn dáng tai ương rõ hoá dần
Phai nhạt qua thời trên thớ gỗ
Vui cùng cõi thế vạn đường xuân.
Minh Đạo
Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026
CẢM - BẠN - HẠ
CẢM (nđt)
Đời nay vốn đẹp rõ không nhằng
Vì chăm cõi tưởng sầu đau thích
Mặc thoả cơn ràng khuất trĩu hăng
Nghĩa tận trần duyên đừng để chéo
Lòng trong cảnh thế gọt neo chằng
Bình yên chẳng động hoài theo gối
Trút cả oan hiềm giũa lạnh băng.
BẠN (nđt)
Vạn nỗi hàn huyên khó nỏ rời
Nhạt tửu hoa vườn vui mấy nghĩa
Lưng trà thảo mộc nhấp vài hơi
Còn đây tuổi xế phai đùa gọi
Vẫn đấy ngày xưa vội thoả mời
Những lúc nhìn sân lần kỷ niệm
Nương trần lại nhớ hởi niềm ơi!
HẠ (nđt)
Liếc quãng thời xanh đẹp chẳng ngờ
Nõn điệp hồng xinh tìm bướm trổ
Lưng trời tím nhạt cõng điều mơ
Tưng bừng cảnh ấy cùng hoa vãn
Rộn rã niềm đây thảy lối vờ
Giũa hết buồn vui đùa nẻo mộng
Đâu còn giữ chặt lắng lòng tơ…
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026
KHÁCH – BẠN - XUÂN – THƠ - MƠ
KHÁCH – BẠN - XUÂN – THƠ
( Nhị bát điệp, Độc vận )
KHÁCH đón XUÂN về gióng tiếng THƠ
Rộn rã tình XUÂN vui nghĩa KHÁCH
Yên bình bạn KHÁCH ánh XUÂN THƠ
XUÂN bày KHÁCH gọi đời thêm thắm
KHÁCH mến XUÂN đùa ý gắn THƠ
Vắng KHÁCH, XUÂN hờn nghe dạ rỗng
XUÂN buồn KHÁCH bận lạc dòng THƠ
XUÂN
xướng BẠN về đối hoạ THƠ
BẠN
vui XUÂN tràn rạng tình THƠ
Nghênh
XUÂN thiếu BẠN nghe lòng rỗng
Đón
BẠN mến XUÂN nhớ tuổi THƠ
BẠN
quý XUÂN đời tròn nhịp điệu
XUÂN
huyền BẠN đạo lắng dòng THƠ
Tươi
xanh XUÂN BẠN ngày luôn thắm
Cảm
BẠN XUÂN về đẹp ý THƠ.
Minh Đạo
MƠ (nđt)
Gợn chiếu sân trần
giỡn khoảng thơ,
Bình yên cảnh ấy lạc
sương mờ.
Đường về cõi mộng
nghe mà thấm,
Chỗ ngụ niềm tin
hiểu chớ ngờ.
Ngắm buổi thời
xanh thì rộn rã
Quàng giây tuổi xế
rõ ơ thờ
Chiều lên gộp cả
bao điều ngẫm
Trống điểm đêm tàn
vẫn vọng mơ…
Minh Đạo
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026
NHỚ MÙA PHƯỢNG VỸ
Đường
liên kết của video
https://youtu.be/iW1-oYSdLXQ
Nhớ Mùa Phượng
Vỹ
Xuân tàn, hoa mới nở
Rực rỡ ánh huy hoàng!
Lặng lẽ báo hè sang,
Gọi bầy chim tu hú!
Đêm thường quên giấc ngủ,
Thổn thức tiếng ve sầu,
Đang gọi bạn tình chung.
Râm ran trên cành lá!
Cách biệt mấy xuân qua,
Chim én cũng bay xa,
Mấy mùa không trở lại!
Bây giờ là hạ chí,
Phượng vỹ nở đầy hoa,
Nhắc nhở đến tình ta,
Những ngày hè mơ mộng!
Những cánh hồng lay động,
Đỏ thắm trước hiên nhà,
Em vẫn thường ghé qua,
Nhặt hoa cười khúc khích!
Nghĩ gì mà vui thích?
Hỏi mãi…chẳng nói ra,
Bởi anh quá thật thà,
Chẳng nhận ra tình ý!
Trên cao, hoa phượng vỹ,
Lại nở trước hiên nhà,
Chờ ai…mà không đến!
BS. Phạm Tuấn Linh
Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026
THÁNG HAI MẠ VỀ
https://youtu.be/162Lz10BUTQ
Mười Lăm Năm Mạ Đã Đi Xa (2011-2026). Chúng con nhất tâm cầu nguyện hương linh Mạ sớm về cảnh giới Di Đà An Lạc.
THÁNG HAI MẠ VỀ Tháng hai Mạ lại vềNhớ Người dạ tái têBao xuân nhà vắng vẻNhớ người nhớ thuở quê Tháng hai Mạ lại vềMười lăm năm vắng bóngChiều về thương nhớ MạBóng dáng Người vừa thoáng Mạ về chốn trời xaNơi bình yên hiền hoàNhư trần gian Mạ đãCảm hoá được cả nhà Sống một đời vị thaKhông tham lam cố chấpAn yên khổ nghèo quaThương người vốn thương ta Tháng hai Mạ lại vềTháng ngày mãi lê thêCháu con hoài thương nhớNhớ người sống chẳng chê.
Minh Đạo
Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026
XUÂN CÁT TƯỜNG
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026
MỪNG XUÂN
http://haibogiay.net
Mừng Xuân
(nđt- lh- bvđâ)
Hoa ngàn lộc nõn trải ven đường
Vạn cảnh vui đùa giỡn ánh dương
Cảm nhận duyên trần sinh khí
dưỡng
Quay nhìn nẻo thế nghĩa tình
vương
Yên ngày cõi tạm… mà thôi bướng
Tỉnh giấc thân bèo… ngẫm gọt
ương
Gộp thảy niềm riêng hoà trước
ngưỡng
Bao thời chớ lãng… diệu thiền
nương
Bao thời chớ lãng… diệu thiền
nương
Vẫy cả tham cầu sáng tựa gương
Hạnh mỏng thường si thù mãi
vướng
Niềm khoan giảm hận sống nên
nhường
Nhờ kinh giữ giới xua lòng gượng
Ngẫm kệ chuyên trì cởi tính ương
Vẫn thế ngày an bừng huệ trưởng
Tâm từ rải khắp lặng ngàn hương…
Minh Đạo
Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026
NGUỒN GỐC SÂU THẲM CỦA VẺ ĐẸP
Có bao giờ ta tự
hỏi: Vì sao con người lại yêu cái đẹp đến thế? Vì sao chỉ một bức tranh hài
hòa, một giai điệu du dương hay một khung cảnh thiên nhiên tĩnh lặng cũng đủ
khiến lòng ta dịu xuống?
Vẻ đẹp đến
từ bản năng của chúng ta
Khoa học đã từng làm một thí nghiệm
thú vị: Khi con người chiêm ngưỡng những hình ảnh được cho là đẹp, một vùng não
phía trước trán nơi liên quan đến cảm nhận thẩm mỹ và phần thưởng sẽ lập tức
hoạt động mạnh mẽ. Điều đó cho thấy cảm nhận về cái đẹp không phải là điều ngẫu
nhiên. Bộ não của chúng ta dường như được “lập trình” để nhận ra và phản ứng
với vẻ hài hòa.
Đáng kinh ngạc hơn, bộ não có thể
nhận biết cái đẹp chỉ trong vài mili giây nhanh đến mức lý trí chưa kịp phân
tích. Điều ấy gợi cho ta một suy nghĩ: Phải chăng khuynh hướng hướng về cái đẹp
vốn đã là bản năng?
Tại sao? Đừng quên rằng tiêu
chuẩn của “cái đẹp”, tỷ lệ vàng, tồn tại trong DNA của chúng ta.
Do đó, chúng ta không cần ai nói
cho chúng ta biết cái đẹp là gì; chúng ta sinh ra đã biết điều đó vì “cái đẹp”
đã được khắc sâu trong gen của chúng ta, và các thí nghiệm khoa học đã chứng
minh điều này.
Hơn nữa, vẻ đẹp không chỉ nằm ở
vẻ bề ngoài; nó còn là liều thuốc xoa dịu tâm hồn và thể xác.
Vậy, thích cái đẹp thì sao? nó có
thể đem lại được gì cho chúng ta?
Sức mạnh
chữa lành của cái đẹp
Năm 1984, một nhà khoa học người
Mỹ đã nghiên cứu 46 bệnh nhân trải qua cùng một cuộc phẫu thuật. Một số bệnh
nhân có thể ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên bên ngoài cửa sổ, trong khi những
người khác chỉ nhìn thấy những bức tường gạch nâu. Kết quả cho thấy những bệnh
nhân có tầm nhìn đẹp hồi phục nhanh hơn và sử dụng ít thuốc giảm đau hơn.
Không chỉ thiên nhiên, nghệ thuật
cũng mang lại hiệu ứng tương tự.
Để kiểm chứng những tác động của
nghệ thuật lên cơ thể con người, các nhà nghiên cứu đã tiến hành một thí nghiệm
vào năm 2018. Họ đã tuyển chọn
77 sinh viên đại học và phân ngẫu nhiên cho họ tham quan các bảo tàng để xem
tranh cổ điển, tranh hiện đại hoặc tham quan văn phòng bảo tàng.
Nghiên cứu cho thấy sau khi xem
tranh cổ điển, hơn một nửa số người tham gia đã trải nghiệm sự giảm đáng kể
huyết áp tâm thu, cho thấy mức độ thư giãn cao hơn. Ngược lại, dữ liệu cho thấy
ít sự thay đổi đối với những người xem tranh hiện đại hoặc đến văn phòng. So
với tranh hiện đại, tranh cổ điển có tác dụng làm dịu tâm trạng hơn và gợi lên
nhiều cảm xúc tích cực hơn.
Hơn nữa, không chỉ vẻ đẹp của
tranh vẽ mới có thể chữa lành tâm hồn và thể xác; vẻ đẹp của âm nhạc cũng có
tác dụng tương tự.
Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng
nhạc cổ điển có thể giúp giảm hormone gây căng thẳng và tăng cường hệ miễn
dịch. Ví dụ, các bản Sonata của Mozart không chỉ du dương mà cấu trúc của chúng
thường tuân theo tỷ lệ vàng. Cảm giác hài hòa bắt nguồn từ thiên nhiên này là
chìa khóa để thư giãn và cảm thấy thoải mái.
Nếu bạn nghe nhạc rock, nó sẽ
không có tác dụng tương tự; ngược lại, nó thậm chí có thể làm tăng thêm sự lo
lắng.
Tóm lại, cái đẹp có sức mạnh chữa
lành. Tuy nhiên, có một loại vẻ đẹp khác, đẹp hơn và mạnh mẽ hơn vẻ đẹp của
nghệ thuật. Bạn có đoán được đó là gì không?
Vẻ đẹp của
thiện lương
Các nhà tâm lý học từng khảo sát
hàng nghìn người về điều khiến họ cảm thấy ngưỡng mộ nhất. Kết quả không phải
là núi non hùng vĩ hay kiệt tác nghệ thuật, mà là khi họ chứng kiến lòng dũng
cảm, sự tử tế, khả năng hy sinh và lòng vị tha của người khác.
Trong những thí nghiệm khác, khi
con người nhìn thấy hành động nhân ái, như một đứa trẻ che chở cho con vật bị
thương; bộ não không chỉ kích hoạt vùng cảm nhận thẩm mỹ, mà còn kích hoạt mạnh
mẽ những vùng liên quan đến đồng cảm và kết nối xã hội.
Vẻ đẹp của đức hạnh vì thế chạm
đến tầng sâu hơn của tâm hồn. Nó không chỉ làm ta “thích”, mà khiến ta xúc động
và muốn trở nên tốt hơn.
Tuy nhiên, sự khác biệt nằm ở
cách chúng ta cảm nhận bộ não. Khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp, chúng ta chỉ kích
hoạt hệ thống khen thưởng của não. Nhưng khi nhìn thấy những hình ảnh về lòng
trắc ẩn hoặc sự tử tế, chúng ta lại kích hoạt nhiều vùng não hơn, đặc biệt là
những vùng liên quan đến sự đồng cảm và nhận thức xã hội.
Nói một cách đơn giản, đức hạnh
đánh thức những sức mạnh cảm xúc sâu sắc và rộng lớn hơn bên trong chúng ta.
Đáng tiếc thay, trong xã hội hiện
đại, chuẩn mực về cái đẹp đôi khi bị bóp méo. Có những điều lệch chuẩn, gây sốc
lại được tung hô; trong khi sự nhã nhặn, đoan chính bị xem là cũ kỹ. Tương tự,
nhiều giá trị đạo đức cũng bị đảo lộn: sự khôn lỏi được gọi là thông minh, sự
xu nịnh được coi là linh hoạt, còn chân thành và nhẫn nhịn lại bị xem là yếu
đuối.
Khi thước đo thẩm mỹ và đạo đức
lệch lạc, xã hội khó tránh khỏi những bất an. Bởi cái đẹp đích thực luôn song
hành cùng trật tự và thiện ý. Khi con người xa rời sự hài hòa ấy, họ cũng xa
rời sự bình an.
Vì tiền tài, danh vọng hay sĩ
diện, có người chấp nhận sống trái với lương tâm mình. Nhưng chỉ những ai giữ
được lòng thiện lương giữa nghịch cảnh, vẫn chọn tử tế khi có thể cay nghiệt,
vẫn chọn chân thành khi có thể giả dối, mới thực sự là người đẹp nhất.
Vẻ đẹp của ngoại hình rồi sẽ phai
theo năm tháng. Vẻ đẹp của nghệ thuật cũng cần người thưởng thức. Nhưng vẻ đẹp
của tâm hồn, của thiện lương, của nhân cách lại có sức sống trường tồn. Nó
không chỉ làm người khác an lòng, mà còn khiến chính ta sống thanh thản.
Có lẽ, yêu cái đẹp không phải để
thỏa mãn thị giác, mà để nhắc nhở ta quay về với sự hài hòa bên trong. Khi
chúng ta giữ được thiện lương giữa đời nhiều biến động, đó mới là vẻ đẹp bền
vững nhất, vẻ đẹp không cần phô bày, nhưng đủ để soi sáng cả một đời người.
Tú Uyên biên
tập
Theo NTD











