Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

LÒNG BAO DUNG CÓ THỂ XÓA BỎ MỌI MÂU THUẪN VÀ RÚT NGẮN MỌI KHOẢNG CÁCH TRONG CUỘC ĐỜI



Cổ nhân giảng: “Hải bất từ thủy, cố năng thành kỳ đại.” (Tạm dịch: Biển không chối từ nước cho nên nó mới thành to lớn). Lòng dạ của một người to hay nhỏ, thông thường được quyết định bởi sự cao thấp của cảnh giới tinh thần. Trong thế gian, phàm là người thành tựu được việc lớn thì đều phải có lòng dạ bao la giống như biển cả.

Bao dung có thể làm lay động được người khác, cũng có thể an ủi vỗ về chính mình. Ngược lại, một người nếu như luôn trách cứ, luôn để tâm quá mức đến sai lầm nhỏ của người khác thì sẽ không nhận ra những thiếu sót của bản thân mình. Khoan dung đối với người khác là một loại độ lượng, rộng rãi. Thường xuyên lau rửa cửa sổ tâm hồn của mình, không che đậy chỗ bẩn bụi của mình mà khiến cánh cửa ấy sạch sẽ thì mới có thể nhìn được cao, được xa và được chuẩn xác hơn.

Ở một ngôi làng nhỏ có một gia đình vừa mới cưới vợ cho con trai. Nhưng người mẹ chồng rất bất mãn với cô con dâu mà chính bà vừa tổ chức hôn lễ cưới hỏi đón về.

Mỗi lần cô con dâu phạm sai lầm, cho dù là một điểm nhỏ thôi cũng sẽ khiến mẹ chồng giận tím mặt. Người mẹ chồng luôn phàn nàn với hàng xóm rằng: “Con dâu tôi việc bếp núc rất kém cỏi, ngay cả cây hành hay cây hẹ cũng không phân biệt được.” Khi thì bà lại phàn nàn với người khác rằng: “Tôi thật là xui xẻo vì có một đứa con dâu lười biếng, không chịu làm việc nhà, thường xuyên làm thêm ở công ty đến đêm mới về. Mà không biết có đúng là tăng ca không hay là đi chơi lêu lổng bên ngoài.”

 

Ngày qua ngày, người mẹ chồng cứ một mực phàn nàn và không hài lòng về con dâu của mình. Vì vậy, mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu trong gia đình họ càng ngày càng căng thẳng hơn. Cuộc sống gia đình vô cùng ngột ngạt. Người con dâu cũng vì thế mà chán nản, mặc dù không oán giận mẹ chồng nhưng trong lòng cô dường như có khoảng cách rất lớn…

Một hôm, có một người bạn cũ của người mẹ chồng đến nhà chơi làm khách. Người mẹ chồng lại phàn nàn và nhìn qua cánh cửa sổ, chỉ vào dây quần áo đang phơi trên ban công rooid nói: “Bà ạ! Tôi thật không biết là con dâu nhà tôi đã được dạy dỗ thế nào mà ngay cả quần áo nó giặt cũng không được sạch. Bà nhìn xem, quần áo giặt rồi mà còn loang lổ vết bẩn thế kia, làm thế này chẳng phải chỉ tốn thời gian và nước giặt mà thôi sao?”

Người bạn sau khi nghe xong, cẩn thận nhìn lên ban công, quan sát rồi lặng lẽ cầm chiếc rẻ lau lau và xoa xoa vào cánh cửa sổ một lát, sau đó nói: “Bà ơi! Bà ra nhìn lại mà xem xem có khác gì không?”

Người mẹ chồng ra nhìn lại, cảm thấy kinh ngạc, rõ ràng quần áo đang phơi trên ban công tất cả đều sạch tinh. Người mẹ chồng chậm rãi nói: “Hóa ra không phải là do con dâu giặt quần áo không sạch mà là do cánh cửa sổ này bị ố bẩn.”

Lúc này, người bạn của bà mới nói: “Vậy là bà đã trách nhầm con dâu rồi đấy!”

Người mẹ chồng như hiểu ra mọi điều, bà đứng im lặng trầm ngâm… Người bạn của bà lại nói tiếp: “Hãy nhìn người khác bằng ánh mắt bao dung hơn, bà sẽ nhìn được rõ hơn và thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều!”

Từ đó về sau, người mẹ chồng xóa bỏ thành kiến với người con dâu, không dùng ánh mắt khó chịu để nhìn người con dâu nữa. Thậm chí, bà còn dùng ánh mắt tha thứ và bao dung hơn để đối đãi với những sai lầm của con dâu mình. Người con dâu vốn cũng không oán giận mẹ chồng nên thấy mẹ chồng thay đổi thì cũng rất nhanh hòa hợp. Hai mẹ con họ ngày càng yêu kính lẫn nhau, cuộc sống gia đình trở nên vui vẻ đầm ấm hơn trước rất nhiều.

Tha thứ cho người khác cũng là giải thoát cho chính mình. Bao dung, tha thứ sai lầm của người khác, thì trong mệnh của mình sẽ có nhiều thêm một phần không gian, nhiều thêm một phần nhân ái, trong cuộc sống sẽ có nhiều hơn sự ấm áp, nhiều hơn ánh nắng mặt trời. Tha thứ là cái gốc của niềm vui, niềm hạnh phúc trong đời người.

                                                                   Theo Secretchina
                                                                    Mai Trà biên dịch

 

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

MỖI NGƯỜI ĐỀU TÌM THẤY BÀI HỌC CHO MÌNH QUA CÂU CHUYỆN NÀY





Cô L đã làm việc tại công ty gần 3 năm, nhưng mới đây một nhân viên được tuyển dụng vào sau cô lại được thăng chức, còn cô thì không. Thế rồi một ngày, cô L tìm đến ông chủ để nói chuyện…


“Thưa ông chủ, tôi đã từng đến trễ, về sớm hay bị kỷ luật bao giờ chưa?”.

Ông chủ trả lời: “Không có”.

“Vậy công ty có thành kiến với tôi không?”.http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg

Ông chủ lúc này hơi sững sờ một lúc rồi trả lời: “Dĩ nhiên là không”

“Tại sao người có trình độ chuyên môn thấp hơn cả tôi lại có thể được trọng dụng, mà tôi thì vẫn phải làm một công việc tầm thường?”

Ông chủ im lặng một lúc rồi mỉm cười nói: “Việc của cô chúng ta đợi một lát sẽ bàn, hiện giờ tôi đang có một việc gấp cần xử lý, cô hãy giúp tôi xử lý việc này trước đã?”.

Ông chủ nói tiếp: “Một khách hàng sẽ đến công ty để kiểm tra tình trạng sản phẩm, cô hãy liên lạc với họ hỏi xem khi nào họ đến?”.

“Đây là một nhiệm vụ quan trọng”, bước ra đến cửa cô còn không quên quay lại cười với ông.

Sau 15 phút, cô quay trở lại văn phòng của ông chủ.

Ông chủ hỏi: “Cô đã liên hệ được với họ chưa?”

“Đã liên hệ được với họ rồi nhưng họ nói rằng tuần tới mới có thể qua”.

Ông chủ hỏi tiếp: “Cụ thể là vào thứ mấy tuần sau?”

Cô ấp úng nói: “Cái này tôi chưa hỏi rõ”.

“Vậy có bao nhiêu người đến?”

“A! Giám đốc không nhắc tôi hỏi điều này?”

“Vậy họ đến đây bằng tàu hỏa hay máy bay?”

“Cái này ngài cũng không nhắc tôi hỏi!”.

Ông chủ đã không nói gì nữa, mà thay vào đó gọi một nhân viên khác có tên T vào. Anh T vào công ty trễ hơn cô một năm, hiện giờ đã là người đứng đầu của một bộ phận.

T đã nhận nhiệm vụ tương tự như của cô. Sau một lúc anh ấy đã quay lại.
T cho biết: “Sự việc là như vậy… Họ sẽ đáp máy bay vào 3 giờ chiều ngày Thứ Sáu tuần sau, khoảng 6 giờ tối sẽ đến đây. Họ có tổng cộng 5 người do trưởng phòng tiêu dùng dẫn đầu. Tôi đã báo họ là công ty sẽ cho người ra sân bay để đón”.

“Ngoài ra, họ còn có kế hoạch nghiên cứu 2 ngày tại đây. Cụ thể về lịch trình thì sau khi đến đây hai bên sẽ bàn bạc để biết rõ hơn. Để tạo thuận lợi cho công việc, tôi đề xuất sắp xếp họ ở tại khách sạn quốc tế gần đó, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước”.

“Còn nữa, trong tuần tới dự báo thời tiết có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ bất cứ lúc nào. Nếu tình hình thay đổi, tôi sẽ báo cáo lại cho ngài ngay”.

Sau khi anh T rời đi, ông chủ đã quay sang nói với cô gái: “Bây giờ chúng ta hãy nói về câu hỏi của cô”.http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg

“Không cần nữa ạ, tôi đã biết lý do, làm phiền ngài rồi”.

Cô chợt hiểu rằng không phải cứ ai đến trước là sẽ đóng một vai trò quan trọng. Mọi người đều bắt đầu từ những điều đơn giản nhất, những việc tưởng như bình thường nhất. Hôm nay bạn tự mình dán những loại nhãn hiệu cho bản thân, có lẽ ngày mai nó sẽ quyết định bạn sẽ được giao cho những trọng trách nhiệm vụ gì.

Mức độ quan tâm về công việc sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả công việc. Bất kỳ công ty nào cũng cấp bách cần những nhân viên chủ động và có trách nhiệm trong công việc. Những nhân viên xuất sắc thường không bao giờ thụ động chờ đợi người khác sắp xếp cho công việc. Ngược lại họ sẽ chủ động tìm hiểu những gì họ nên làm, và sau đó tự mình đi hoàn thành tất cả.

Theo Cafebiz


Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

BỤI BÁM



 


BỤI BÁM 

 
Bụi bám lâu ngày quyết phải lau,
Tâm dơ quét dọn sáng tươi màu.
Gương soi bên vách rêu mờ xám,
Ánh chiếu trên đầu tóc bạc phau. 
Lối đạo thênh thang nào bước chậm,
Đường đời chật hẹp chẳng đi mau.
Trầm luân khắp nẻo nương Tam Bảo,
Hiển hiện nguồn chơn thoát khổ đau.

                                               Minh Đạo
 
 
 
 

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

PHẬT PHÁP HAY THẾ GIAN PHÁP





Pháp lìa ngã của Phật giáo không phải là một triết lý, mà hẳn là một hành động có liên hệ mật thiết không thể thiếu giữa thân và tâm.
Phật pháp là pháp giải thoát lìa thế gian. Pháp lìa thế gian là pháp không đi ngược lại với cái biết, nhưng phải dựa trên cái biết và vượt trên mọi cái biết bằng một chánh pháp.
Vì lẽ, cái biết nằm trong kiến thức, kiến thức là cái gì gom góp, vay mượn từ hoàn cảnh chung quanh, được cho vào ký ức. (Dù gà con cần vỏ trứng để bao che và trưởng thành, nhưng cứ ở mãi trong vỏ trứng, tuyệt đối sẽ không bao giờ trỡ thành con gà). Thế rồi xào nấu ra sản phẩm mới, có nguồn gốc của vay mượn và được bổ sung có thứ tự để không bị cho là đạo văn, đạo tư tưởng. Giải thoát ra khỏi biên kiến của đối đãi, chứ không phải sao chép tư tưởng từ đấng giải thoát. (Thức là học hành mới có, Trí là tu luyện mới có). Bức tường kiến thức là nhà tù giam những kẻ không có khả năng vượt lên chính mình, và luôn ngoan ngoãn làm việc và suy luận theo cái biết của mình. Cái biết này cũng phải trả cái giá rất đắt. Nhà tù này luôn là chỗ sơn son phết vàng, để những ai có đầy đủ tham vọng sẽ tiến mãi lên tới đỉnh của...dục vọng. Thế rồi tù nhân này ngũ một giấc thật dài, đến khoảng chừng 36 ngàn ngày, rồi cái biết ấy sẽ vô nghĩa, khi hơi thở sau cùng sẽ mang kiến thức kia và trở thành nghiệp lực cho kiếp kế tiếp. Đạo Phật gọi là nghiệp quả luân hồi .
Cho dù vay mượn hay tự khám phá ra hằng hà triết lý phi thường, thì triết lý đó cũng sẽ phải tàn lụi, chỉ vì chúng có tính cách đối đãi, nằm trọn vẹn trong biên kiến của tốt xấu, thiện ác, cao thấp. Chúng sẽ phải đào thải bởi vô thường, không ai tránh khỏi luật chi phối này.
Khác với pháp lìa ngã, khi tu hành và đạt tới cảnh giới lìa ngã rồi thì thức biến thành trí. Ví dụ uống một ngụm trà nóng, chúng ta không cần phải có kiến thức sâu rộng để biết được độ nóng như thế nào, sự cảm nhận tự nhiên đó đến với ta trước khi thức thần phân tích loại trà này có nguồn gốc mà ký ức có cơ hội phân biệt ngon dở, mắc rẻ....
Biên kiến này sở dĩ có, từ bao nhiêu kinh nghiệm uống trà, khác với người chưa bao giờ dùng trà, trong khi hương vị của trà vẫn cố hữu, ngon hay dở tại vì kinh nghiệm khác nhau của từng cá nhân khi uống cùng một loại trà. Mỗi ngày qua rất nhiều người thấy ánh mặt trời, dù chỉ có một mặt trời, nhưng thiên hạ có khá nhiều ý tưởng khác nhau, vì kinh nghiệm khác nhau, nên sự hiểu biết có khác về chỉ một vấn đề.
Nhìn cái gì trước mắt, ký ức liền chọn một tiền kiến nào đó, để ký ức để so sánh, trong thư viện ngổn ngang này chất chứa từ vô lượng kiếp, nẩy ra một tiêu chuẩn đã có trước, thế rồi thần thức phán quyết cho một cái nhìn y hệt như đã biết. (Lần đầu nhìn hoa hồng, có ai biết được màu đỏ thẳm của hồng đẹp cở nào). Cái biết này không chạy ra khỏi nhị biên của thế giới đối đải. Trong khi pháp lìa ngã vượt khỏi chính mình, vượt lên khỏi tiền kiến hoà nhập với hư vô, nơi đó không có chỗ đứng của thần thức.
Khi thiện ác là cây thước đo đạo đức đời sống, thì cái thiện là cái nghịch đảo của cái ác. Dĩ nhiên từ thuở nhỏ, chúng ta học bài học đạo đức, có ghi rõ thiện ác, người, ta, sống chết. Đó là chuyện thế gian pháp.
Pháp lìa ngã vượt ra khỏi Nhân, Ngã, Thiện, Ác, Sanh, Tử. (vô ngã vô nhân, phi thiện ác, liểu sanh tử). Và dĩ nhiên dựa vào thế gian để chế ngự bằng pháp lìa ngã, sống với thế gian mà không hoà nhập với thế gian.
Khi lìa ngã rồi, thì yếu tố không gian và thời gian không còn tồn tại nữa. Đạo Phật nhìn nhận đau khổ và hạnh phúc của thế gian, nếu thế gian không có hạnh phúc và đau khổ thì làm sao con người phải điêu đứng như vậy. Chỉ vì không gian và thời gian là hai yếu tố ảo, chỉ được xác định bởi tư lương, khi động thì thời gian và không gian có vị trí hẳn hòi trong ta, khi tịnh thì chúng không có khả năng tồn tại, vì không có tự tánh.
Trong đời sống hàng ngày, chúng ta động trong động, khi ngủ, tịnh trong mê, khi tịnh là định trong tịnh. Chính ngay lúc này là lúc còn gọi là Chơn Động. Lúc chơn động mọi sinh hoạt tùy duyên theo yếu lý của mọi duyên nghiệp, (thiên tai do cộng nghiệp mà có, chứ chẳng ai làm ra vì muốn như vậy).Nếu cần mọi duyên nghiệp sẽ phải triệt tiêu một cách tự nhiên vì nghiệp không có tự tánh không thể tồn tại.
Chúng ta không thể dùng thế gian pháp để giải thoát. Đạo Phật không chỉ là sự hiểu biết để ngăn ngừa, suy luận, đè nén, tránh né. Mà chính đạo Phật giúp lìa mọi sự dính mắc. Chỉ vì Phật tánh vốn hoàn hảo, khi ta tu, tức là dọn dẹp cắt xén, tắm gội cho đến khi nào không còn cái gì có thế lấy ra nữa. Cái còn lại sau cùng không thể tách ra được nữa, chính là chân tánh, chân tánh có tự tánh, hay còn gọi là Phật tánh.
Tìm Phật, tuyệt đối không cầu mong ở ngoài ta. Khi bảo rằng không ở ngoài, có nghĩa là phải tìm nơi chính ta, chứ không phải vị Phật nào bên ngoài, khi tìm ở chính ta, bởi chính ta, tuyệt đối văn tự không cần thiết trong tiến trình này.
Tìm Phật tánh của mình, chứ không tìm vị Phật nào cả. Nếu niệm Phật để trừ vọng niệm, tạp niệm thì cũng nên. Chứ niệm Phật để thành Phật, e rằng chúng ta chưa thực hiện đúng pháp chánh niệm. Đức Phật xưa kia niệm ai mà thành?? Vì âm thinh, sắc tướng, hẳn không phải là chánh pháp tuyệt đối để giải thoát (trong kinh Kim Cang có ghi như vậy). Văn tự vốn chuyên chở triết lý, khi yếu tố văn tự mang bản chất không tuyệt đối của thực thể, thì số phận của triết lý kia đi về đâu?? Đừng hòng dùng văn tự để diễn tả hạnh phúc và đau khổ, chỉ có những người trong cuộc, tự thân chứng lấy hoàn cảnh của họ mà thôi.
Chỉ vì chúng ta chưa thấy Phật mà dám niệm Phật, e rằng đó là tà niệm??? Niệm bằng tâm tư nhất tâm bất loạn, hay bất ổn?? (kinh Bát Nhã đã phủ nhận mọi giá trị của ngũ uẩn, vậy ai có đủ khả năng niệm bằng chánh niệm??).
Ngặt nổi, vốn lục dục là của nguồn gốc phiền não, chúng ta tại sao không vô hiệu hoá lục thức bằng cách “Nhìn vô, nghe vô, thở vô, tưởng vô, nghĩ vô cùng một lúc....” Hướng lục thức về một chỗ chung. Chỗ chung này là điểm chung của lục thức, ở vị trí không phải bên ngoài có thể rờ ngắm được, dần dà lục thức sẽ phải thuần, chỗ ấy còn gọi là vô sở trụ. (trong kinh Kim Cang có ghi chỗ này).
Tránh né lục thức bằng cách đối đãi, thì chúng ta đã đi ngược lại với kinh Bát Nhã, vì hẳn mọi sự liên hệ của lục căn hoàn toàn không có tự tánh, là huyễn, ngũ uẩn vốn giai không, dùng chúng đặt để một điều gì, quả là ngoại vi, hư ảo, vốn không thật.
Pháp lìa ngã của Phật giáo không phải là một triết lý, mà hẳn là một hành động có liên hệ mật thiết không thể thiếu giữa thân và tâm. Nếu tu hành chỉ một trong thân và tâm, còn cho là bị chứng cô thiên, có nghĩa là cô âm, độc dương, chứ đáng lẽ ra phải tu hành theo lối âm dương. Hành giả còn phải được thân chứng, vì sống với nó, chứ không phải chỉ nghe qua và biết như vậy mà cần phải tự thân mình ấn chứng. Có con chim nào bay bằng một cánh bao giờ. Có sự trưởng thành nào mà thiếu sự trưởng dưỡng của âm dương, nhìn vạn vật khi hạt nẩy mầm, chuyện đầu tiên là vỡ làm đôi, chúng ta đã thấy biểu tượng âm dương từ vạn thể của thiên nhiên, cũng chính hai yếu tố âm dương là ngưỡng cửa bắt đầu của tiến trình lìa ngã. Muốn trở về với hư vô, mà không bắt nguồn từ bản thể thiên nhiên, khó mà hoà nhập với hư vô.
Pháp Bất Lập Văn Tự mưu tìm giải thoát có liên quan gì đến Tứ Diệu Đế, Thập Nhi Nhân Duyên, Bát Chánh Đạo và hàng hà sa số có trong kinh, luật, luận của Phật giáo.
Phật đã bảo  “Suốt 49 năm ta không nói một lời gì về đạo”. Vậy chúng ta đang theo pháp giải thoát nào vậy?. Công Truyền hay Mật Truyền?, pháp nào là pháp Phật, pháp nào là pháp Thế Gian?.  Chánh pháp nhãn tạng của đức Phật hiện giờ ai đang gìn giữ?. Là Phật tử, chúng ta có nói ngoa không? Có vô tình phỉ báng Ngài khi chúng ta gọi nhau là Phật tử, vì có quá nhiều tông phái, duy chỉ có một chánh pháp mà thôi. Trong khi hằng hà con Phật đang lang thang lê lết trên 84 vạn nẽo đường tu học... đâu là Pháp Phật, đâu là pháp Thế Gian???
Đức Phật không phải là nhà đạo đức học, Ngài cũng không phải là nhà tư tưởng, không phải là vị thần linh. Thậm chí nếu dâng tặng cho Ngài vài chục cái giải Nobel, thì cũng chỉ vất sọt rác mà thôi. Hãy bỏ Ngài ra khỏi định kiến của thế gian, đừng dùng ngôn ngữ thế gian để hòng ca tụng Ngài uổng công, một khi đã lìa ngã rồi, thế gian ảo này, không còn là thực thể có đủ yếu tố để cần lý luận từ một đấng giải thoát.
Khi âm dương hiệp nhất, thì thần thức, ký ức, sẽ không còn chỗ nương tựa nữa. Chính ngay lúc này, sự dao động một cách tự nhiên trong thân, tâm mà không dùng đến mọi giá trị của văn tự, âm thanh, sắc tướng, niệm, nguyện bất cứ ai, chính là cửa ngõ của giải thoát hay còn gọi là lìa ngã, không dính mắc bất cứ trạng thái nhị nguyên nào trước kia. Cảnh giới này không phải là ngoan không. (khi tâm sở đã bị vô hiệu hoá, chính tâm vương là mầm của chơn chủng tử). Phật pháp khác với thế gian pháp là ở chỗ này.

                                                                                                                                                                                                      Nguyễn Hoàng Tân


Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

ĐƯỜNG VỀ


ĐƯỜNG VỀ

Thấm thoắt từng ngày rảo bước qua,
Công phu chưa chín ngại chiều tà.
Bọng cây gỗ mục oằn tâm trí,
Chuông mõ kinh dày sống cửa nhà.
Lăn lóc ba đường đời mãi khổ,
Loanh quanh sáu cõi đạo còn xa.
Duyên may khéo lỡ người nương pháp,
Vén bớt mây mê nguyện Phật Đà.

                                              Minh Đạo

http://www.hoavouu.com/p41a42331/duong-ve
http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tho/22561-tho-duong-ve-bui-bam.html

 

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

LỜI PHẬT DẠY.....



 Lời Phật dạy.....

Có người hỏi Đức Phật "Tôi muốn hạnh phúc".  
Đức Phật nói trước hết bỏ chữ "Tôi" đó là bản ngã, sau đó bỏ chữ "Muốn" đó là tham vọng
 Bây giờ, như bạn thấy, chỉ còn "Hạnh Phúc" mà thôi.



NỖ LỰC CẢ MỘT ĐỜI, RỐT CUỘC LÀ VÌ ĐIỀU GÌ?





Câu hỏi rất hay, nhưng thực sự để hiểu được nó lại không phải là chuyện dễ dàng. Rất nhiều người khi sa cơ lỡ vận, tới phút cuối đời mới chợt hiểu ra mình sống vì điều gì. Câu hỏi cho vấn đề này, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đang truy tìm đáp án.

1. Vợ (chồng) có phải là của bạn không? Không phải!

Vợ chồng dù ăn cùng mâm, ở cùng nhà, tối ngủ chung giường, có thể đồng cam cộng khổ, vui buồn có nhau. Nhưng sau cùng cũng có lúc chia tay, có thể đồng sinh nhưng không thể đồng tử, trăm năm sống đến bạc đầu có nhau, tất cả cũng chỉ là mơ ước.

2. Con cái có phải là của bạn không? Không phải!

Bố mẹ và con cái tuy là có quan hệ huyết thống, nhưng đó cũng chỉ là mối quan hệ mang tính “đoàn thể”. Hiếu đạo, hy vọng, chăm sóc lẫn nhau v.v… những điều ấy tạo nên một gia đình vui vẻ. Nhưng sau cùng, khi bạn bước sang thế giới bên kia, con cái cũng chỉ có thể tiễn bạn đi chứ không có khả năng đưa bạn trở lại.

3. Tiền tài có phải là của bạn không? Không phải!

Bạn ra sức, nỗ lực kiếm tiền, sau rồi lại nghĩ cách tiêu đi. Cho dù tài khoản ngân hàng của bạn có bao nhiêu tiền, đó cũng chỉ là vật ngoài thân, sinh không đem đến tử không đem đi.

4. Nhà cửa, xe cộ có phải là của bạn không? Không phải!

Tuy bạn không ngừng nỗ lực để có được những thứ đó, nhưng khi bạn ra đi… tất cả trở về con số không.

Vậy rốt cuộc điều gì mới là của bạn?

1. Thân thể

Chỉ có thân thể mới trước sau không rời xa bạn, nó đồng hành cùng bạn từ lúc bắt đầu cho tới lúc bạn vĩnh biệt thế gian; chỉ có thân thể mới có thể bảo hộ cho bạn, làm tất cả vì bạn, mãi đến khi sức cùng lực tận.
Nếu thân thể của bạn càng khỏe mạnh, nó giúp bạn đi càng xa, khám phá càng nhiều chân trời mới.
Nếu như thân thể không còn, sinh mệnh của bạn cũng sẽ hết, vì vậy, bạn cần phải trân trọng nó. Đây là thứ duy nhất thuộc về bạn, là báu vật vô giá. Vậy hãy yêu thương nó, bảo vệ nó, thỏa mãn nhu cầu của nó bằng cách rèn luyện, nghỉ ngơi, dinh dưỡng, phòng bệnh, chữa bệnh, tâm lý… dù một chút cũng không được lơ là.

2. Sức khỏe

Thân thể khỏe mạnh thì cuộc sống của bạn mới có chất lượng, sinh mệnh mới được kéo dài.
Không có một cơ thể khỏe mạnh, đồng nghĩa với không có gì cả.
Cho nên chúng ta sống được một ngày, cũng là một ngày phúc phận, cần phải trân quý chính mình.

3. Tinh thần

Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh đổi sức khỏe để lấy vật ngoài thân.
Bi ai lớn nhất của đời người là dùng hạnh phúc để đổi lấy phiền não.
Lãng phí lớn nhất của đời người là dùng thời gian để giải quyết những phiền phức do chính mình tạo ra.
Và tất cả những điều này đều xuất phát từ ý nghĩ và tinh thần của bạn. Bởi vậy, trên thế gian không có gì quý hơn một sức khỏe dồi dào và một tinh thần mạnh mẽ. Bảo vệ chúng cũng chính là bảo vệ chính mình, hãy trân quý những gì bạn đang có.

Thời kỳ mới, con người có tiêu chuẩn mới.

1. Người thông minh: Sống vui sống khỏe, sống trẻ sống cởi mở, sống yêu đời.
2. Người ngốc nghếch: Sống gấp, sống giận, sống buồn tẻ, sống lo âu.
3. Người lạc quan: Yêu thể dục, yêu thể thao, yêu vận động.
4. Người vui vẻ: Hay cười, hay nói, hay hát ca.
Chúng ta không có thân thể, sức khỏe, tinh thần… mọi thứ sẽ là không.

                                                                                  Theo daikynguyen.vn


BƯỚC ĐƯỜNG TU ĐẠO (Tánh Thiện)

Kết quả hình ảnh cho sen

 
        BƯỚC ĐƯỜNG TU ĐẠO

 Đau khổ đến ta thường than lẫn trách
Chẳng thấy rằng do nghiệp xấu mà ra
Mãi rồi lo cúng lạy bái thiết tha
Cầu mong thoát nghiệp duyên mình đã tạo .

 Nếu thấu triệt đâu là con đường đạo
Tự sống lành thọ hưởng mỗi phút qua
Không sợ chi bao người muốn hại ta
Hiểu được vậy ta sống đời chuyển phận .

 Chuyện tử sanh không làm ta vướng bận
Nghĩ tận cùng là ảo mộng phù hư
Phước duyên may ta gặp đấng minh sư
Đường tu đạo chẳng còn chi trắc trở .

                     Tánh Thiện

                      4-12-2016