Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
Đồng nghiệp ăn thử cơm cha nấu, khen rất ngon. Nhưng nó cảm thấy trong lời khen ấy, có chút gì như khinh thường. Đúng vậy, khinh thường. Một người cha chỉ biết nấu cơm, chỉ biết chịu khổ chịu cực không biết cách hưởng thụ cuộc sống.
Phải chăng mẹ đã bỏ nó từ khi còn bé tí để theo một người đàn ông khác vì một người cha không có tiền đồ như vậy? Mẹ có thể tìm lại được cho mình một người chồng mới, nhưng nó thì không thể tìm lại cho mình một người cha mới được.
Hai giờ chiều. Cha vẫn chưa đến. Không biết làm gì mà cả ngày rảnh rỗi, chỉ là nấu ít cơm, gần đây nấu cũng linh tinh nữa. Hôm qua không có thịt, hôm kia 1 giờ chiều mới mang đến. Hôm kìa quên cả cho muối. Đợi suốt cả buổi chiều cha vẫn chưa đến. Bảy giờ tối, có cuộc điện thoại từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc đường, mời anh đến đón về”
Lạc đường? Cha làm sao mà lạc đường được? Vừa đến sở cảnh sát, nhìn thấy cha vẫn cầm hộp cơm. Thấy nó đến, cha vội đưa tới cho nó: “Ăn cơm đi”.
Cha đang làm gì vậy? Một hộp cơm cầm đến tận bây giờ, lại cầm đến đây?
Nó đang muốn phát điên, thì người cảnh sát nói: “Có người phát hiện ông lão này mồ hôi nhễ nhại cứ đi đi lại lại, hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy nói không nhớ, hỏi nhà ở đâu, tên gì, cũng không nhớ, thế là gọi điện cho chúng tôi, may mà chúng tôi đã tìm thấy danh thiếp của anh trên người ông cụ. Cha anh mắc chứng bệnh đãng trí tuổi già, phải trông coi ông cụ, đừng để ông ấy đi mất”.
Cha đã bị mắc bệnh đãng trí tuổi già?
Giờ nó mới biết, để đưa cơm hộp cho nó, cha đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó. Cái bệnh đãng trí tuổi già đã làm cha quên mất mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai. Nhưng vẫn đinh ninh nhớ đến con trai, nhớ phải mang cơm hộp đến cho con trai.
Cha bị đói suốt cả buổi chiều mà vẫn giữ nguyên hộp cơm. Hộp cơm đã nguội ngơ nguội ngắt, đưa ra trước mặt nó.
Một người đàn ông đã trưởng thành như nó, cuối cùng đã không kiềm chế được òa lên khóc. …..Dù thế nào đi nữa thì Cha & Mẹ vẫn là người con yêu nhất.
1. Khi đưa mười người đàn ông và một người phụ nữ lên đảo hoang, ba tháng sau, những người đàn ông làm một chiếc kiệu khiêng người phụ nữ đi chơi, người phụ nữ kiều diễm rung động lòng người, mặt như hoa đào.
Sau đó, đưa mười người phụ nữ và một người đàn ông lên đảo hoang, ba tháng sau, những người phụ nữ vây quanh một gốc cây dừa, có người ném đá lên trên, có người ném trái cây trêu đùa, người đàn ông kia gầy như một con khỉ, ôm lấy cây chết cũng không chịu xuống.
Cảm ngộ: Hạnh phúc là nhìn ra được, đau khổ thì giác ngộ đến được. Chúng ta hay so sánh hạnh phúc bề ngoài của người khác với đau khổ bên trong của mình, kết quả là nỗi thống khổ của chúng ta tăng thêm. Chúng ta ghen tị với đôi cánh của loài chim biết bay, loài chim liệu có ghen tỵ với đôi chân của chúng ta? Thay vì dùng hạnh phúc của người khác để trừng phạt bản thân mình, không bằng dùng nỗi đau khổ của mình để thúc giục bản thân. Càng so bì càng hồ đồ, càng suy nghĩ càng thấu hiểu.
2. Rất nhiều người vì ngôi nhà mà đã hao phí hơn nửa đời người, cuối cùng một ngày phát hiện rằng, nơi ở cuối cùng của chúng ta không phải “ngôi nhà” mà là “cái hòm”. Sự khác nhau giữa cái hòm và ngôi nhà là chúng ta không phải lãng phí.
Cảm ngộ: Lấy khổ làm vui, cuộc đời của bạn sẽ rất thảnh thơi! Lấy vui làm khổ, cuộc đời của bạn sẽ rất phức tạp!
3. Du lịch chỉ là đi từ nơi mình chán sống đến nơi người khác chán sống.
Cảm ngộ: Bởi vì tôi không có cánh, cho nên tôi không hoàn hảo. Bởi vì tôi rất hạnh phúc, cho nên tôi không đau khổ. Bởi vì tôi không ngu ngốc, cho nên tôi là một kẻ ngốc. Bởi vì tôi không nghĩ quá nhiều, cho nên tôi nhận được rất nhiều.
4. Hiểu được bản thân quan trọng hơn so với việc tìm hiểu người khác, một người không hiểu được bản thân mình, sẽ không bao giờ biết được những người xung quanh họ là ai ……
Cảm ngộ: Khi bạn trong trạng thái thất vọng và không hài lòng với tình hình hiện tại của chính mình, làm thế nào để điều chỉnh tâm trạng? Rất đơn giản, hãy tưởng tượng một viễn cảnh tồi tệ hơn tình trạng hiện giờ của bạn, sau đó, bạn sẽ vẫn cảm thấy mình vẫn còn may mắn.
5. Thế nào là quan tâm? Phật gia giải thích là không chấp nhất (cố chấp). Một người quá cố chấp sẽ rất ít có cảm giác hạnh phúc, một người quá quan tâm người khác thì người khác thường không quan tâm đến người ấy.
“Tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình”. Bởi vậy, để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản, chúng ta cần phải học cách quên. Những chia sẻ dưới đây của tác giả thật sự bổ ích cho mỗi chúng ta.
Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.
Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói:“Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.
Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.
Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng:
Tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc:“Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”.Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ:“Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?”.Sư phụ điềm đạm nói:“Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống”.
Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh. Nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng, thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường. Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.
Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống. Có một câu nói rất hay rằng:“Tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình”.Cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình. Bởi vậy, để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản, ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.
Rất nhiều người thích câu thơ : “Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian. Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.
Muốn da đẹp, hãy uống nước chanh. Một cốc nước chanh ấm mỗi sáng không chỉ tốt cho hệ tiêu hóa mà còn thúc đẩy sự trao đổi chất trong cơ thể. Ngoài ra, nước chanh cũng rất tốt cho mắt của bạn.
1. Nước chanh tốt cho hệ tiêu hóa
Chanh có chứa chất xơ pectin cần thiết đối với hệ tiêu hóa. Một cốc nước chanh ấm mỗi sáng sẽ kích hoạt hệ tiêu hóa của bạn, đồng thời bài tiết những tích tụ trong ruột từ ngày hôm trước.
2. Nước chanh giúp bù nước
Khi chúng ta làm việc và hoạt động mệt mỏi, cơ thể tiết ra nhiều mồ hôi và mất đi các chất điện giải (các khoáng chất bao gồm natri, kali và clorua), cho thêm vào cốc nước vài lát chanh sẽ giúp làm tăng quá trình cân bằng điện giải trong cơ thể.
3. Tốt cho mắt
Không chỉ cà rốt, chanh cũng tốt cho mắt. Thuộc họ cam, quýt, chanh chứa nhiều vitamin C và các chất chống oxy hóa, giúp ngăn ngừa hiệu quả các bệnh về mắt như: đục thủy tinh thể và thoái hóa điểm vàng.
4. Muốn da đẹp, hãy uống nước chanh
Uống nhiều nước là cách giúp làn da của bạn luôn tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, hãy thử uống nước chanh mỗi ngày, bạn sẽ thấy hiệu quả rõ ràng. Chanh có chứa các chất chống oxy hóa mạnh, làm giảm các vết nhăn, đồng thời giúp da trông tươi trẻ, khỏe mạnh.
5. Chanh là “người bạn tốt” của lá gan
Uống nước chanh giúp chức năng gan của bạn luôn ở mức tốt nhất. Cũng như xả các chất độc bằng cách tăng cường chức năng của enzyme, axit được tìm thấy trong loại quả này còn giúp loại bỏ các vi khuẩn có hại.
6. Chanh chứa hàm lượng kali cao
Bạn có biết ngoài chuối ra thì chanh cũng chứa hàm lượng kali cao grain không? Tầm quan trọng của khoáng chất này đôi khi bị xem nhẹ. Uống nước chanh sẽ giúp đảm bảo tốt cho chức năng của tim, bộ não, thận và cơ bắp.
7. Uống nước chanh mỗi ngày giúp bạn không cần phải tới bác sĩ
Điều này nghe có vẻ cường điệu nhưng thực tế những người uống nước chanh mỗi ngày thường ít bị cảm cúm hơn hoặc nếu mắc phải cũng sẽ nhanh khỏi hơn những người chưa nhận ra lợi ích của loại nước uống quen thuộc này. Bởi vì nước chanh có nồng độ vitamin C cao, chất chống lại pathogen và các yếu kém về hệ miễn dịch.
8. Giảm viêm
Triệu chứng viêm rất khó nhận ra, “viêm” tạm thời – là một phản ứng tự nhiên của cơ thể. Viêm mãn tính có thể là lý do chính gây ra nhiều bệnh nghiêm trọng và có liên quan đến tình trạng thừa axit trong cơ thể. Uống nước chanh mỗi ngày làm giảm lượng axit có trong cơ thể và giúp cơ thể loại bỏ axit uric có hại có thể gây viêm.
9. Duy trì độ pH hoàn hảo
Cơ thể chúng ta cần axit để hỗ trợ việc tiêu hóa thức ăn, việc cân bằng mức độ pH của cơ thể rất quan trọng vì khi có quá nhiều axit sẽ khiến chúng ta dễ mắc các bệnh gây ra do cholesterol cao và đái tháo đường. Nước chanh thực sự có tác dụng kiềm hóa lên mô cơ thể.
10. Thúc đẩy sự trao đổi chất
Nếu muốn giảm cân bằng cách thay đổi chế độ ăn và lối sống lành mạnh thì nước chanh chính là một giải pháp hoàn hảo. Nước chanh giúp tăng cường sự trao đổi chất và giảm cơn thèm ăn.
11. Tạm biệt cà phê một cách dễ dàng
Nhiều người thường phải uống cà phê mỗi sáng để có thêm năng lượng cho một ngày làm việc dài. Tuy nhiên, nếu thay cà phê bằng một cốc nước chanh ấm mỗi sáng trong vòng hai tuần, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy tỉnh táo, đầy sức sống và khỏe khoắn hơn rất nhiều.
Hình được trích trong tập SINH THÀNH DƯỠNG DỤC (2015) Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Không hận thù trăn trở xót xa, Phút thở ra còn đâu trở lại. Cố tìm nhau chuyện cũng đã là... Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Với thế gian phương tiện pháp mầu, Nghĩa khổ đau ngàn đời áo não, Nguyện nhờ Thầy khai hóa tâm sâu. Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Với Mẹ Cha ân nặng nghĩa sâu, Nắng lặng dần trời chiều khuất bóng. Có đền ơn thì chỉ đêm thâu... Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Với anh em ruột thịt chung nhà, Nơi ấy cùng sinh thành dưỡng dục Mãi thuận hòa đừng khổ Mẹ Cha. Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Vì miếng cơm manh áo chốn này. Với quần sanh mãi nơi nương tựa. Đã giúp ta qua khỏi tháng ngày. Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Từng phút giây rồi thoát khỏi ta. Muốn trở lại còn đâu được nữa, Vốn nơi đây là cõi Ta Bà… Thương nhau đi cõi trần ngắn ngủi, Khi duyên hết cũng phải ra đi, Thanh thản vui cười không hối tiếc, Còn người ở lại đẫm bờ mi... Minh Đạo http://poem.tkaraoke.com/14891/TP_Minh_Dao/ https://minhdao1160.wordpress.com/ https://quangduc.com/author/post/10951/1/minh-dao
Lục thế Đạt Ma Thương Ương Gia Thố (1683 – 1745) là nhân vật nổi danh trong lịch sử Tây Tạng. (Ảnh: Pinterest)
Thương Ương Gia Thố là một trong những thi nhân nổi tiếng nhất Tây Tạng, những bài thơ ông viết không chỉ chiếm vị trí quan trọng trong nền văn học Tây Tạng, mà còn gợi cảm hứng cho nhiều thế hệ nhà thơ trên thế giới.
Nhân
một ngày bất chợt lướt qua bài thơ “Vấn Phật”, đọc kỹ mới thấy bài thơ tinh tế,
tư vị thâm sâu, không khỏi cảm thấy một loại thấu hiểu nhân sinh chuẩn xác.
Liền tra xem thông tin về tác giả, mới hay đó là những vần thơ của Thương Ương
Gia Thố (Tsangyang Gyatso), vị Lạt Ma đời thứ 6 của Phật giáo Tây Tạng, một
nhân vật gây nhiều tranh cãi trong lịch sử tín ngưỡng vùng đất này.
Lục thế Đạt Ma Thương Ương Gia Thố (1683 – 1745) là nhân vật nổi danh
trong lịch sử Tây Tạng. Ông sinh năm 1683 ở tu viện Urgelling cách trấn
Tawang của Ấn Độ 5km, trong một gia đình nông dân có nhiều thế hệ tín
ngưỡng Phật giáo phái Ninh Mã hay còn gọi là Cổ mật hoặc Hồng
giáo, một giáo phái kế thừa truyền thống và bí lục của Đại sư Liên
Hoa Sinh.
Năm 1967, Thương Ương Gia Thố được xác định là “chuyển thế linh
đồng” của Ngũ thế Đạt Ma, và được đón đến Lhasa, Tây Tạng. Trên đường
đi, lúc ngang qua huyện Nagarze, ông gặp và bái Ban Thiền Lạt Ma đời
thứ 5 là La Tang Ích Hỷ (1663 – 1737) làm thầy, cạo đầu thụ giới, lấy
pháp danh là Thương Ương Gia Thố. Ngày 25/10 năm đó, tại cung điện Potala,
người ta cử hành đại điển, Thương Ương Gia Thố trở thành Lục thế Đạt
Ma phái Cách Lỗ.
Ông được học giả trứ danh, cũng là đệ tử thân tín của Ngũ
thế Lạt Ma là Tang Kết Gia Thố (Sangye Gyatso) trực tiếp nuôi dưỡng và
dạy cho thiên văn, lịch toán, y học, văn học, đối với thi ca lại có
trình độ cao thâm. Vào năm ông 25 tuổi, do giai cấp thống trị tranh
quyền đoạt lợi, Thương Ương Gia Thố trở thành đối tượng hy sinh, từ đó ông
dấn thân vào cuộc đời lang bạt. Lần lượt chu du đến Thanh Hải, Cam Túc,
Mông Cổ, Tứ Xuyên, Ü-Tsang thuộc Tây Tạng, Ấn Độ, Nepal.v.v. Ông cũng từng
làm kẻ hành khất, chôn xác người chết, đời sống cực kì gian khổ.
Chính
vì thế mà nguyên nhân gây ra cái chết của vị Đạt Ma này vĩnh
viễn là điều khó giải được. Điều này khiến hậu thế lưu truyền nhiều
lời đồn đoán về cái chết của ông. Trong đó có các thuyết như: một
là, Thương Ương Gia Thố bị bắt và giải về kinh thành, trên đường đi
khi qua hồ Thanh Hải đã mắc bệnh mà chết; hai là, trên đường đi, ông
bị đối thủ Lạp Tàng Hãng sát hại; ba là, Thương Ương Gia Thố bị hoàng
đế nhà Thanh giam cầm tại Ngũ Đài sơn, uất ức mà chết; cuối cùng là lời giải
thích có phần có hậu, Thương Ương Gia Thố tự mình sống cuộc đời tự do, cuối
cùng trở thành một người chăn nuôi bình thường bên hồ Thanh Hải, làm thơ uống
rượu cho đến hết phần đời còn lại.
Giả thuyết được lưu truyền nhiều nhất là giả thuyết được lấy từ mật
truyền Tỳ bà âm:“Vào
năm Trư Hỏa, Pháp vương (Thương Ương Gia Thố) 25 tuổi, bị triệu vào nội địa”.
“Hoàng đế ra chiếu dụ nghiêm minh, chọn ra một người đi đến cực Đông, mọi người
tiếp chỉ ai cũng vô cùng kinh sợ, lo lắng tính mạng khó bảo toàn, không có cách
hay để chống đỡ, vậy nên tất cả đồng thanh hướng về Thương Ương Gia Thố mà khẩn
cầu: ‘Ngài vốn dĩ đã có thể tự mình làm chủ, có thể quy tiên ngay lúc này hoặc
làm cho thân thể biến mất. Nếu không như thế, thì chúng ta khó mà bảo toàn được
mạng sống’.
Thỉnh cầu liên tục, Thương Ương Gia Thố vô hạn bi
thương, sau nói lời từ biệt, đột nhiên ra đi, cứ nhắm hướng Đông Nam mà đi. Từ
đó về sau, ông đi qua Đả Tiễn Lô, nay là huyện Cam Tư thuộc tộc Tây Tạng tự trị
ở Tứ Xuyên, đến vùng nội địa, qua Nga Mi sơn, và các vùng núi khác để bái Phật.
Về sau, ông vân du lần lượt đến Ấn Độ, Nepal, Cam Túc, Ngũ Đài sơn, Thanh Hải,
Mông Cổ, giảng kinh, thuyết Pháp, kết thiện duyên, lập nên rất nhiều công trạng
vô cùng tinh diệu”.
Ngoài các giả thuyết nói trên cùng đủ loại truyền thuyết khác, thì các
bằng chứng khảo cổ gần đây cho thấy, Thương Ương Gia Thố ở địa khu A Lạp Thiện,
Nội Mông, hoằng Pháp giúp đỡ chúng sinh, cuối cùng viên tịch. Thừa Khánh Tự ở
sa mạc Đằng Cách Lý là nơi Lục thế Đạt Ma viên tịch; Chiêu Hóa tự là nơi pháp
thể được lưu giữ, cùng Quảng Tông tự ở Hạ Lan sơn là nơi xá lợi của chân thân
được lưu tồn, hết thảy đều cho thấy quãng đời sinh mệnh của Lục thế Đạt Ma.
Ông chính là một sinh linh được sinh ra để thụ nhận và trải qua khổ
nạn. Sinh mệnh của ông, cuộc sống của ông, tình cảm của ông, truyền thuyết về
ông đều tràn ngập linh tính cùng nhiều trầm tư, hết thảy đều được thể hiện
trong thi ca.
VẤN PHẬT "Ta hỏi Phật: Vì sao không ban cho hết thảy nữ tử trong thiên hạ dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn. Phật nói: Đó chẳng qua là đóa quỳnh hoa mới nở, dùng để mê mờ con mắt thế tục. Không có gì đẹp bằng cái tâm nhân ái thuần tịnh tròn đầy. Ta đem nó ban tặng cho từng người con gái. Vậy mà có người đem vùi lấp bụi tro. Ta hỏi Phật: Thế gian vì sao có nhiều nuối tiếc đến thế? Phật nói: Đây là thế giới sa bà, sa bà chính là nuối tiếc. Một khi nuối tiếc, thì dẫu có cấp cho ngươi thêm nhiều hạnh phúc, ngươi cũng sẽ không thấy vui vẻ gì. Ta hỏi Phật: Làm sao để tâm mọi người không còn cảm thấy cô đơn. Phật nói: Một cái tâm tròn đầy từ lúc sinh ra bởi vì cô đơn mà trở nên tàn khuyết. Đa số mang theo sự tàn khuyết đó đi hết cuộc đời. Chính vào lúc có thể tương ngộ một nửa kia mà khiến ngươi viên mãn. Không phải sơ suất bỏ qua, mà là đã mất đi tư cách để có được nó. Ta hỏi Phật: Nếu như ta có thể gặp được người để yêu nhưng lại không thể nắm chắc thì làm thế nào? Phật nói: Nhân gian có bao nhiêu ái tình, khi thời thế đổi thay lại biến hóa khôn lường. Cùng người yêu thương trải qua ngày tháng vui vẻ. Chớ hỏi là kiếp nạn hay duyên số. Ta hỏi Phật: Làm thế nào để có được năng lực trí huệ như ngài? Phật nói: Phật là người từng trải, con người lại là Phật mai sau, họ vốn được Phật đưa đến thế gian gieo vào thập giới: Phật, Bồ Tát, Thanh Văn, Duyên Giác, Thiên, A Tu La, Nhân, Súc sinh, Ngạ quỷ, Địa ngục. Thiên, A Tu La, Nhân, Súc sinh, Ngạ quỷ, Địa ngục làm thành lục đạo chúng sinh Trong lục đạo, chúng sinh buộc phải trải qua nhân quả luân hồi, từ trong đó mà trải nghiệm thống khổ. Trong quá trình trải nghiệm thống khổ mà thấu hiểu chân lý của sinh mệnh, mới có thể đạt được vĩnh sinh. Phật giảng, nhân sinh có 8 điều thống khổ: Sinh, lão, bệnh, tử, ái, biệt ly, oán trường cửu (oán hận không dứt), cầu bất đắc (cầu mà không được), phóng bất hạ (buông mà không bỏ). Phật giảng, mệnh chính là do mình tạo nên, tướng tùy tâm sinh, vạn vật trên thế gian đều có thể biến hóa, tâm bất động, vạn đều sẽ không động, tâm bất biến, vạn vật cũng sẽ bất biến. Phật giảng, ngồi cũng thiền, làm cũng thiền, một bông hoa một thế giới, một chiếc lá một Như Lai, xuân đến hoa tự xanh tốt, thu sang lá rơi rụng, trí tuệ vô cùng, tâm sẽ tự tại, lời nói nhẹ nhàng, thân thể tự nhiên tĩnh. Phật giảng: Vạn pháp cùng sinh, đều trong hệ duyên phận, ngẫu nhiên gặp gỡ, bất chợt nhìn lại, nhất định cả đời phụ thuộc lẫn nhau chỉ bởi một khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ngắn ngủi. Duyên khởi rồi tàn, duyên sinh cũng là không Pháp lý Phật môn giảng rằng một người để ngộ đạo có 3 giai đoạn “khám phá, buông bỏ và tự tại”. Đích xác, một người nhất định phải buông bỏ thì mới có thể đạt được tự tại. Ta hỏi Phật: Vì sao khi tuyết rơi tâm ta thấy bi thương. Phật nói: Mùa đông rồi sẽ là quá khứ, còn lưu chút kí ức. Ta hỏi Phật: Vì sao mỗi khi tuyết rơi đều là lúc đêm khuya ta không để ý tới. Phật nói: Khi lơ đãng cũng là lúc con người bỏ qua rất nhiều vẻ đẹp chân chính. Ta hỏi Phật: Chỉ qua vài ngày nữa là tuyết ngừng rơi. Phật nói: Đừng chỉ ngóng trông mùa khác mà bỏ lỡ trời đang đông." Hàn Mai biên dịch
Thời
xưa, có rất nhiều bài kệ, không những hàm chứa đạo lý nhân sinh sâu sắc mà còn
ẩn chứa những thiền ý về cảnh giới tu hành của con người.
1. Thời thời cần phủi sạch, không để bụi nhuộm
thân Thần Tú là người sáng lập Bắc phái của Thiền tông. Ông đem
thể xác và tinh thần của con người so sánh với cây bồ đề và mặt gương sáng.
Thân người vốn là Phật thân, tâm tính cũng vốn là thanh tịnh. Chỉ là bởi vì
chấp nhất nơi thế gian, làm cho nhận thức bị phong bế, dẫn đến thường xuyên bị
cát bụi hông trần nhuộm màu. Vì vậy, muốn bảo trì tâm bình thản thanh tịnh, nhất định
phải liên tục phủi bụi trần, thông qua kiên cường tu luyện, mới dần dần lĩnh
ngộ đến Phật lý. Ông từng viết bài kệ:
Thân
thị bồ đề thụ, tâm như minh kính thai.
Thì thì cần phất thức, vật sử nhạ trần ai. Tạm dịch: Thân là cây bồ đề, tâm như tấm gương sáng Thời thời cần phủi sạch, không để bụi nhuộm thân. Thơ kệ của Thần Tú, khắc họa
đậm nét 3 giai đoạn trong quá trình tu luyện của Phật giáo là Giới, Định và
Huệ. 3 giai đoạn này cũng là thể hiện thế giới quan cơ bản của Phật giáo.
2. Sự đời không khiến tâm ưu sầu, thì thời tiết
quanh năm đều là thuận lợi
Xuân hữu bách hoa thu hữu nguyệt,
Hạ hữu lương phong đông hữu tuyết.
Nhược vô nhàn sự quải tâm đầu,
Tiện thị nhân gian hảo thì tiết.
- Tuệ Khai thiền sư < Tâm bình thường là đạo >
Tạm dịch:
Xuân có trăm hoa, thu ánh nguyệt,
Hạ thời gió mát, tuyết vào đông.
Người mà thư thái, tâm vô sự,
Thời tiết quanh năm đẹp giữa lòng.
Những câu thơ này có mang theo hương vị tri âm tri kỷ,
rất ít người xem có thể minh bạch được. Thiền tông coi trọng đốn ngộ, bài thơ
này ở một mức độ nào đó là viết cho người chưa khai công khai ngộ, hay phiền
lòng bởi những việc bên ngoài, luôn bị ngoại cảnh tác động.
Mùa xuân trăm hoa đua nở, mùa hè có gió mát, trời thu có
trăng sáng, mùa đông có tuyết trắng, đầy đủ phong, hoa, tuyết, nguyệt. Tại
những thời điểm khác nhau tâm thái đều có thể rộng rãi, hòa nhã với sự vật.
Người đã khai ngộ có thể luôn giữ được tâm thái bình tĩnh thong dong. Chính là:
Tâm rộng rãi, bình thản, không để việc vặt vãnh phiền nhiễu, thì mỗi ngày mỗi
mùa đều là sắc xuân.
3. Thế nhân cười ta
quá khùng điên, ta cười người khác nhìn không thấu
Đãn nguyện lão tử hoa tửu
gian, bất nguyện cúc cung xa mã tiền.
Xa trần mã túc phú giả thú, tửu trản hoa chi bần giả duyên.
Nhược tương phú quý bỉ bần tiện, nhất tại bình địa nhất tại thiên.
Nhược tương hoa tửu bỉ xa mã, tha đắc khu trì ngã đắc nhàn.
Biệt nhân tiếu ngã thắc phong điên, ngã tiếu biệt nhân khán bất xuyên.
- Đường Bá Hổ < Hoa đào am ca >
Tạm dịch:
Thà chết già trong rượu và hoa, chứ không chịu quỵ luỵ trước xe ngựa.
Thú vui phú quý của người là bụi xe vó ngựa, duyên nghèo của ta là chén rượu
cành hoa.
Nếu đem phú quý so với nghèo hèn, là một mảnh đất một mảnh trời.
Nếu đem tửu hoa so với xe ngựa, hắn là rượt đuổi ta rảnh rỗi.
Người khác cười ta quá điên, ta cười người khác nhìn không thấu.
Nếu đem phú quý so nghèo hèn, thì một tại mặt đất một trên trời, “xe
bụi chân ngựa”chỉ người phú quý mới thấy thú vị, mà hoa và rượu nhất định
sẽ kết duyên với người nghèo. Nếu như dùng tiền tài vật chất để xem xét, thì
cuộc sống của hai loại người này đương nhiên cách biệt một trời.
Nhưng nếu lý giải theo góc độ khác, những người phú quý kia
có những lúc phải căng thẳng thần kinh, sống cẩn thận từng li từng tí, mà cái
gọi là người nghèo, lại có thể nhàn nhã hơn, sống tự nhiên, chân thật hơn,
nhẹ nhõm vui vẻ hơn.
4. Phật tại Linh Sơn xa xôi chớ
cầu, trong lòng người cũng có Linh Sơn
Phật tại Linh Sơn mạc viễn
cầu, Linh Sơn chích tại nhữ tâm đầu.
Nhân nhân hữu tọa Linh Sơn tháp, hảo hướng Linh Sơn tháp hạ tu.
- Ô Sào thiền sư < Đa Tâm Kinh >
Tạm dịch:
Phật tại Linh Sơn xa xôi chớ cầu, trong lòng người cũng có Linh Sơn.
Mọi người đều có tòa tháp Linh Sơn, hãy hướng tháp Linh Sơn mà tu luyện.
Chính pháp hợp với đạo, bởi chúng vốn là nhất thể. Đạo
sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sanh tam, tam sanh vạn vật. Đạo là gốc, không có
đạo, bỏ gốc lấy ngọn, thì tất cả sẽ đều trở thành không tốt.
Đại sư Huệ Năng trong “Lục Tổ đàn kinh” có nói: “Thánh
nhân cầu tâm không cầu Phật, người mê cầu Phật không cầu tâm. Bên ngoài tâm
không có Phật, bản tính vô tư tự ngã chính là Phật. Sửa tâm cho tốt, tư
duy thanh tịnh chính trực, lời nói và việc làm đều thiện lương, cuộc sống sẽ an
ổn tường hòa, vui vẻ hạnh phúc”.
Liệu có một lúc nào đó, bạn rất muốn giúp một người ăn xin trên đường, nhưng rồi sự e sợ vẻ ngoài nhem nhuốc của họ đã đẩy bạn bước qua họ với một bộ mặt lạnh lùng? Cô gái xinh đẹp trong câu chuyện dưới đây đã chiến thắng được nỗi sợ ấy để khám phá ra những điều đẹp đẽ đầy bất ngờ.
Vào đầu giờ chiều ngày 6 tháng 5, Faye lúc đó đang ở trong trung tâm thương mại và phân vân lựa chọn một quán để ăn trưa. Bỗng một người đàn ông nhỏ bé, đôi mắt hiền lành những buồn bã tiến lại gần cô.
Ông hỏi Faye một cách nhẹ nhàng, bằng một thứ tiếng anh vô cùng lưu loát khiến cô ngạc nhiên: “Cô ơi, tôi xin lỗi nhưng tôi có điều này muốn nói với cô. Xin cô đừng nổi giận và thứ lỗi nếu tôi đã làm phiền. Tôi không xin tiền mà chỉ muốn xin một chút thức ăn vì tôi đói quá”.
Faye ngừng lại đôi phút vì chưa biết sẽ phải giúp đỡ ông lão bằng cách nào. Bỗng cô nhận ra mình đang đứng rất gần một quán ăn nhanh. Cô chỉ tay về phía quán và ngỏ lời mời ông lão dùng bữa trưa. “Cô nói thật ạ?”, ông lão nhìn cô rơm rớm, Faye có thể cảm nhận được niềm vui của ông qua đôi mắt ngấn lệ.
Cô gái trẻ mời ông lão ngồi chờ ở một chiếc bàn, trong lúc đó, cô đi xếp hàng đặt món ăn. Faye đang đứng chờ tới lượt, bỗng nhiên ông lão xuất hiện bên cạnh cô như sợ cô đi mất. Faye hiểu rằng có lẽ đã rất nhiều lần ông lão phải đi xin đồ ăn và chỉ nhận được sự từ chối. Cô cảm thấy thương cảm cho ông hơn…
Faye mời ông lão một đĩa cơm gà. Đây có thể là bữa ăn đủ đầy mà lâu lắm rồi ông lão mới được thưởng thức. Ông nhìn đĩa cơm và cô gái với một vẻ biết ơn sâu sắc, bởi một người xa lạ như cô lại có thể dành thời gian và tiền bạc giúp đỡ gã vô gia cư đen đúa nhếch nhác như ông.
Trong bữa ăn, hai người trò chuyện rất vui vẻ. Bất ngờ thay, trái với vẻ bên ngoài không có gì đặc biệt của mình, người đàn ông có một câu chuyện rất thú vị để sẻ chia. Ông lão từng tốt nghiệp ngành Kinh tế – Đại học Ateneo de Manila (Philippines), và từng là giảng viên tại ngôi trường này. Ông cũng tâm sự về cuộc đời thăng trầm của mình…
Năm nay, ông Jansen Locsin (tên của ông) đã 70 tuổi, không vợ, không con. Ông đang sống cùng với một người đàn ông lớn tuổi khác. Ông không sinh ra tại thành phố Cebu này. Nhiều năm trước, ông đã tới đây với dự định gây dựng một sự nghiệp vững chắc và thực hiện hoài bão của mình. Thật không may mắn, công việc kinh doanh của ông bị phá sản. Ông lâm vào cảnh màn trời chiếu đất từ đó.
Ông Jansen chia sẻ với Faye rằng ước mơ duy nhất bây giờ của ông là có thể xin đủ tiền để trở về đoàn tụ với người mẹ già sống cô độc tại quê nhà Bacolod.
Nhưng ông Jansen không dành cả buổi trưa chỉ để nói về cuộc đời của mình. Khi biết Faye vẫn còn là một sinh viên, ông đã nhắn nhủ cô một cách rất chân thành: Hãy nỗ lực thật nhiều trong việc học, bởi giáo dục là một nền tảng quan trọng cho mọi sự sau này.
Ông còn chia sẻ với Faye vốn hiểu biết của mình về các vấn đề kinh tế. Faye đi hết từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, cô rất khâm phục trí nhớ cũng như khả năng dùng tiếng anh chuẩn mực của ông. Buổi trò chuyện của họ diễn ra thật tự nhiên và vui vẻ. Faye như đang được nói chuyện với ông mình và dường như không còn ai nhớ đến việc ông Jasen là một người vô gia cư.
Trước khi chào tạm biệt, Faye đã mua một chai nước cho ông Jasen. Cô còn biếu ông 100 peso, đó không phải là một số tiền lớn, nhưng cô hy vọng nó có thể giúp ông phần nào. Tatay Jansen đã rất lưỡng lự và gần như không muốn nhận số tiền. Chỉ đến khi Faye nói với ông rằng, cô cảm thấy hạnh phúc khi được làm một điều gì đó cho người khác, ông mới đồng ý. Trong mắt ông, cô lại thấy lấp lánh những giọt nước mắt nhỏ.
Không hiểu sao, nhưng đối với Faye, nói lời tạm biệt lúc ấy lại là một việc không dễ dàng. Cô chỉ vừa mới làm bạn với ông. Cảm giác làm bạn với một ai đó trong khoảnh khắc như bữa trưa này có lẽ sẽ là một điều rất khó quên.
Tatay Jansen khi nói lời tạm biệt đã cảm ơn Faye một cách rất chân thành. Ông cảm thấy biết ơn cô gái rất nhiều, bởi cô không chỉ mời ông bữa trưa, mà còn ngồi ăn cùng ông, trò chuyện với ông không phân biệt đối xử. Ông nói rằng, ông sẽ luôn cầu nguyện cho cô vì tấm lòng ấm áp và những khoảnh khắc tuyệt vời cô dành tặng ông.
Tatay cũng không quên xin số điện thoại của Faye trước khi rời đi, ông nói rằng ông muốn chào tạm biệt cô nếu một ngày nào đó, ông có cơ hội rời Cebu để trở về quê hương. Faye chia sẻ: “Trái tim tôi như thắt lại khi nhìn thấy Tatay vẫy chào tạm biệt”.
Faye kết thúc chia sẻ của mình bằng cách nhắn nhủ với bè bạn trên mạng xã hội, nếu ai biết được người thân của Tatay ở đâu, hãy tới tìm ông. Tatay hiện giờ rất mong được trở về nhà. “Tôi sẽ luôn cầu nguyện cho Tatay được khỏe mạnh và bình yên, cũng mong Tatay được đoàn tụ với gia đình càng sớm càng tốt. Tatay hẹn sớm gặp lại.”
Câu chuyện của Faye đã lan truyền trên mạng xã hội với những thông điệp hết sức tốt lành về tình cảm giữa người với người. Vượt qua được rào cản của vẻ bề ngoài, của những khác biệt về vị trí xã hội, Faye phát hiện ra ẩn đằng sau người vô gia cư lấm lem ấy là một câu chuyện, một cuộc đời, và hơn hết, là một trái tim ấm nóng luôn khao khát được sẻ chia.
Qua câu chuyện của Faye bạn có nhận ra một điều: Ai cũng có điều gì đó để trao đi, kể cả một người không nhà, không cửa. Và trao đi cũng là khi ta dũng cảm bước ra khỏi ranh giới an toàn của mình để mang sự tốt đẹp và ấm áp tới cho người khác. Khi ấy bạn sẽ thấy, chỉ một hành động nhỏ cũng đủ trở thành “tia nắng đầu tiên của mùa xuân”. Tia nắng khiến cho băng tan và những mầm cây thức giấc. Cuộc sống của chúng ta, cần lắm những tia nắng như vậy, để đánh thức mùa xuân thiện lương trong mỗi con người.